Góc Trải Nghiệm

Thư gửi Chổi cùn!

Dear em Chổi thân mến!

Hôm nay là ngày 30/5/2020 tức đã là 39 tuần 3 ngày em nằm trong bụng tôi làm trời làm đất rồi đấy. Và đã là lần thứ 3 tôi tưởng tôi được tét vào bờ mông đít của em cho bõ ghét những đêm em đấm, đá, trồi, lặn trong bụng tôi không thương tiếc. Nhưng không Chổi à, em là một đưá trẻ không hề đơn giản, em luôn chủ động control trong mọi tình huống, em đem ba mẹ, bác sĩ, ông bà, cô dì chú bác của em ra làm trò đùa hết thảy rồi lại nằm cười khúc khích đòi ăn ốc, đòi uống Phúc Long như chưa hề có chuyện gì!

Còn nhớ hồi 34 tuần, em hờn dỗi nằng nặc đòi xách ba lô đi bụi làm tôi và ba em một trận hết hồn. Bác sĩ năn nỉ tôi đừng đi lại để em bớt giận mà ở lại thêm 2 tuần nữa thôi.
Khoảng thời gian đó thiệt khủng hoảng với tôi lắm em có biết không? Bao nhiêu là việc phải làm, chưa kịp chuẩn bị gì cho em cả, em lại còn quá nhỏ mới có 2kg1, sinh ra em phải nằm lồng kính bao lâu?!? Đợt dich covid kéo dài tôi còn chưa kịp kiếm lại tiền bù lỗ làm ăn, giờ không cho làm lấy gì mà lo cho em?
Nhưng rồi 2 tuần sau. tôi và ba em cũng kịp chuẩn bị mọi thứ, cảm thấy biết ơn vì em đã ngoan ngoãn không đòi ra sớm thì em lại troll tôi bằng cách quay ngược đầu lên với 1 vòng dây rốn quấn cổ! Okay em! Tốt thôi, tôi có thêm thời gian ăn chơi cũng tốt. Tôi vui vẻ vác bụng bầu về thông báo với xã hội, em chưa muốn ra.

Rồi đợt 37 tuần rưỡi, em nhớ ko? Bác sĩ nhẹ nhàng phán em chậm phát triển, có 2kg2 thôi, nếu tim thai không bình thường thì bác sĩ đã cho tôi nhập viện lôi cổ em ra ngay hôm đó rồi. Nhưng mọi thứ đều ổn, tim, ối bình thường, đầu em vẫn cao & cổ tử cung đóng nên bác sĩ hẹn 3 ngày sau đủ 38 tuần nhập viện. Em lại làm tôi buồn héo hắt, cứ nghĩ em ổn rồi, hơi còi, hơi lùn nhưng vẫn khoẻ mạnh thì em lại suy dinh dưỡng. Haizz, tôi biết làm gì cho em đây.
Ba em bảo không sao cả, chỉ cần sinh em ra khoẻ mạnh, chuyện còn lại tính sau nên tôi cũng vui vẻ chấp nhận cho em ra riêng. Tôi thông báo với cả thảy xã hội là tuần sau Quỳnh đẻ & Quỳnh rất vui vẻ về điều đó.
Ba em hì hục dọn phòng cho em, líu lo tưởng tượng ra sau này em sẽ thế nào, mỏ nhọn giống ba hay giống mẹ. Ông bà, cô dì chú bác đã chuẩn bị mọi thứ từ quần áo đến đồ chơi cho em, phân công nhau lo cho em. Nhưng lại 1 lần nữa em cười vào mặt toàn thể xã hội!

38 tuần, em lại chơi lầy, bằng tất thảy sự khôn lỏi, em tăng từ 2kg2 lên 2kg4 chỉ sau 3 ngày, bác sĩ nói em vẫn có cơ hội phát triển đủ chỉ tiêu của trẻ bình thường (>2,5kg), đầu em vẫn lơ lửng trên cao và cổ tử cung vẫn đóng. Bác sĩ cho tôi lưạ chọn hoặc về đợi em được 2,5kg hoặc nhập viện sinh mổ luôn. Tất nhiên với vai trò là mẹ em, tôi lựa chọn phương án tốt nhất cho em là đợi đến khi em muốn ra & để tôi về ăn chơi thêm mấy ngày. Thế là tôi lại trả lời từng tin nhắn hỏi han “đã đẻ chưa?” của mội người rằng tuần sau nhất đinh tôi đẻ, nhất định!

Nhưng đời đâu theo ý tôi, nó vốn dĩ theo ý em cơ, Chổi à. Đáng lẽ tôi nên gọi em là “Định Mệnh” mới đúng, em đúng là đinh mệnh của tôi, lôi cổ tôi đi theo em như con cún, bất ngờ và không thể lường trước!
39 tuần 3 ngày, em vẫn 2kg4 một cách khó hiểu !?! Mặc cho tôi cố gắng uống 1 lít sữa, ăn 5-6 bữa 1 ngày, em vẫn ko tăng lên gram nào!?! Vậy là giờ tôi & ba em lại tiếp tục về nhà, cố gắng ăn uống cho em đủ target cân nặng. Còn em, Chổi cùn, sáng nay em lại vẫn đòi uống Phúc Long và vẫn tung tăng múa quạt không ngừng trong bụng tôi, chắc em đắc ý lắm. Nhưng deadline của em là đúng 40 tuần đấy, đừng hòng nhây thêm, em ko thể ăn chùa ở chùa mãi như vậy đâu nha.
Khôn ranh như em hẳn biết, một khi đã ra ngoài thì cuộc đời em sẽ đi theo 1 chiều hướng hoàn toàn khác và không bao giờ em chui lại vào trong bụng tôi được nữa nên cố mà tận hưởng những ngày này em nhé! Tôi và toàn thể xã hội đợi em!

Yêu em, thương em 3000 lần!
Mẹ Quỳnh xinh đẹp của em.

You may also like...