Góc Trải Nghiệm

Mối Tình Đầu

Tôi vẫn nhớ như in, vào một ngày cuối hạ hơn 20 năm trước, tôi đã gặp một người mà đến tận bây giờ dù chẳng còn nhớ tên nhưng mỗi khi nghĩ đến người ấy tim tôi vẫn trùng xuống một nhịp.

Đó là một buổi sáng âm u, bà ngoại tôi dắt tay tôi đi trên con đường nhỏ, băng qua những con ngõ nhộn nhịp đến một nơi hoàn toàn mới lạ và không mấy tươi đẹp mang tên nhà trẻ.

Nhà trẻ của tôi là một ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm trên đường bà đi chợ. Gọi là nhà trẻ cho sang chứ thật ra đó là một điểm giữ trẻ tư nhân nhỏ có 2 cô giáo và chưa đến chục đứa trẻ.
Trong trí nhớ của tôi, đó là một ngôi nhà khá xinh xắn với đầy đủ những món đồ chơi hot nhất thời bấy giờ như búp bê tóc vàng, bộ đồ chơi bác sĩ, bộ nấu ăn, v…v. Không gian sinh hoạt của bọn trẻ con chúng tôi được ngăn cách với thế giới bên ngoài bằng một chiếc cửa sắt kéo cũ kỹ màu xám tro lúc nào cũng đóng kín trừ lúc đưa đón bọn trẻ. 
Ngay từ cửa bước vào ở bên tay phải của nhà trẻ, có một kệ dép màu hồng để chật ních những dép là dép của bọn trẻ con, trong đó có cả dép của tôi. Khắp bốn bức tường của nhà trè treo kín những bức tranh màu nghuệch ngoạc chắc là tranh của bọn trẻ vẽ. Đồ chơi, bút viết được để rất gọn gàng trên chiếc kệ gỗ to trong góc nhà, không gian khá ấm cúng.

Sáng hôm ấy, đón tôi là một cô giáo tóc dài ơi là dài, y như mấy bà ma nữ mà ông cậu của tôi vẫn hù doạ mỗi lần tôi không chịu đánh răng. Cô giáo nhìn tôi nở một nụ cười (chẳng nhớ có hiền hậu không nữa) bảo tôi chào bà ròi kéo tay tôi vào lớp. Cánh cửa sắt nặng nề rít lại sau lưng tôi, bỏ lại ánh mắt lo lắng của bà ngoại tôi ở bên ngoài. Bà tôi bảo bà đi một chút sẽ quay về đón tôi, thế là tôi ngoan ngoãn nghe theo cô giáo vào trong.

Mọi chuyện ngày hôm đó đều tốt đẹp, cho đến tầm gần trưa, cả lớp đang học bài hát thì tôi thoáng thấy bóng bà tôi tay xách làn đi chợ đứng nhìn vào qua khe cửa đang he hé mở. Nhanh như chớp, tôi đứng phắt dậy, phóng ra xách dép toan chạy theo bà. Nhưng không, vừa xách được đôi dép lên, thì cô giáo đã chạy tới, lôi tay tôi vào, cô nói “Đó không phải bà ngoại con đâu, là ông kẹ giả làm bà ngoại để bắt cóc con đó!”
Xì! Tôi 3 tuổi rồi mà cô gió làm như tôi là con nít 2 tuổi còn sợ ông kẹ vậy, tôi mặc kệ đám con nít đang ồn ào & 2 bà cô đang gào thét. Cố vùng vẫy khỏi bày tay như gọng kìm kẹp chặt cổ tay mình của cô giáo, vùng phóng ra sát mép cửa, nhưng không kịp, bà tôi đã chạy biến đi xa 1 đoạn và bác bảo vệ đã nhanh tay kéo chặt cái cửa sắt lại.
Tôi đau đớn bật khóc, giãy giụa, lăn lóc đòi về mặc cho cô giáo lôi kéo, năn nỉ, giỗ giành, tay vẫn cầm chặt đôi dép không buông. Giằng co 1 lúc, một trong 2 bà cô giáo bắt đầu đi lấy roi, tôi càng khóc tợn. 

Tình hình đang hết sức căng thẳng, bỗng có 1 bàn tay bé xíu giật phăng đôi dép trong tay tôi nhanh nhẹn để lại trên kệ rồi kéo tay tôi vào trong. Tôi ngỡ ngàng mắt mũi vẫn tèm lem, miệng vẫn không ngừng nấc nghẹn ngước lên nhìn. Đó là một cậu bạn tóc 2 mái đang nhoẻn miệng cười “Đi zô đây đi, chiều mới được về mà” .
Trong làn nước mắt mờ ảo, cậu bạn ấy như một thiên thần chưa mọc cánh, với đôi mắt tròn xoe, gương mặt nho nhỏ và đặc biệt là đôi má lúm đồng tiền sâu ơi là sâu khi cậu ấy cười! Trời ơi, chẳng hiểu sao lúc đó tôi nín khóc luôn và ngoan ngoãn theo bạn ấy vào trong lớp. Thế mới biết mê trai bẩm sinh là có thật!

Kể từ cái nắm tay định mệnh ngày hôm ấy, cuộc đời tôi bước sang một trang khác. Tôi đã có người yêu!

Dù ko nói ra, nhưng cả thế giới đều biết tôi và cậu bạn lúm đồng tiền kia là một đôi. Chúng tôi đi đâu cũng có nhau.
Bạn ấy chia kẹo cho tôi, dạy tôi vẽ cái cây, ngôi nhà, giúp tôi phân biệt màu hồng và màu cam, cùng tôi chơi trò bác sĩ và bệnh nhân,… cuộc sống bên cạnh bạn ấy cứ thế êm đềm trôi.

Thế nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Không lâu sau đó,một biến cố ập đến khiến chúng tôi chia xa nhau đột ngột chẳng lời từ biệt. 

Vào một buổi trưa nắng gắt nọ, khi các cô đang bận rộn cho đám trẻ thay quần áo sau giấc ngủ ngắn, tôi thoáng thấy cánh cửa sắt he hé mở mà không có bác bảo vệ ngồi đó. Tôi lẻn ra ngoài xách dép phóng thẳng ra đường toan trốn về nhà. Nhưng số kiếp con rệp của tôi có bao giờ làm được việc gì suông sẻ đâu. Lúc tôi vừa lao ra cửa với tốc độ vũ bão thì xui xẻo bị ngay bà cô giao báo đạp xe đạp tông trúng. Sau tai nạn kinh hoàng đó, tôi bầm dập đầu gối và xây xát nhẹ. Nhưng với bà ngoại tôi thì tai nạn đó kinh khủng ngang với đông đất. Bà quyết định chuyển tôi sang một trường mẫu giáo khác xa nhà hơn và an toàn hơn ngay hôm sau.

Vậy là mối tình đầu của tôi tan vỡ bất ngờ như thế đó!

Dù chỉ kéo dài vài ngày ngắn ngủi những dẫu sao, đó cũng là mối tình đầu tiên và hạnh phúc nhất của tôi. Chẳng biết chàng trai năm ấy giờ đang làm gì, ở đâu, có còn chút ký ức gì về tôi không nhưng với tôi bạn ấy vẫn là một kỷ niệm đẹp và là người yêu duy nhất chưa từng khiến tôi tổn thương dù là nhỏ nhất.