Góc Kỳ Bí

Over Time Phần Cuối

Phần Cuối

Càng tiến gần về phía căn phòng tôi càng cảm nhận rõ rệt mùi nhang khói sộc thẳng vào mặt, khiến mắt tôi cay sè, không gian vốn đã tối lại càng trở nên mờ mịt. Bước đến cánh cửa gỗ cũng bình thường như bao cánh cửa khác, tôi hít một hơi dài  lấy bình tĩnh đẩy cửa vào.

Cánh cửa này rõ ràng là không khoá mà lại rất nặng, cứ mở ra được chút lại bị kéo ngược vào như thể có ai đó đang giữ cửa từ bên trong, khó khăn lắm tôi mới vào được.  Tôi bắt đầu thấy một luồng gió lạnh chạy dọc sóng lưng, tôi cảm nhận rõ tay mình đang túa mồ hôi lạnh ngắt và chân mình đang run rẩy. Nuốt nước bọt, đầu vẫn niệm chú, tôi cố gắng đi thẳng vào trong cuối phòng càng nhanh càng tốt.  Bỗng cánh cửa gỗ phía sau tôi đóng sầm lại. Không còn ánh sáng từ giếng trời, căn phòng càng trở nên tối hơn. Tim tôi thót lên một cái nhói đau. Tôi muốn ra khỏi đây, ra khỏi công ty kỳ lạ này chạy thẳng về nhà và không bao giờ quay lại nữa, nhưng tôi không dám quay lưng lại, tôi vẫn nhớ lời cô lao công dặn.

Phía trước mặt tôi lúc này đã là cái bàn thờ với ngọn đèn đỏ kì quái. Sau bát hương là một bức tượng bằng ngọc trắng hình một cô gái mặc áo dài rất đẹp và cạnh đó là bức ảnh lớn đã cũ nhòe được đóng trong một chiếc khung gỗ trang trọng trông như ảnh cưới của một cặp đôi trai gái đang tựa đầu vào nhau cười hạnh phúc. Người phụ nữ mặc chiếc áo dài trắng khuôn mặt xinh đẹp thanh thoát, người đàn ông tầm ngoài 20 tuổi có nét rất giống gã thanh niên cáu gắt ban nãy.  Phía dưới bức ảnh có tấm bìa đỏ trông như tấm thiệp  cũ kỹ đã mòn góc lem nhem dòng chữ viết tay kiểu cách cổ xưa “Trương Văn Trung và Sơn Mỹ Ngọc- 1988”. Trương Văn Trung? Không phải đó là tên ông chủ tịch của công ty tôi hay sao??? Tôi đoán tên thanh niên xấu nết kia  chắc là con ông chủ tịch vì ban nãy thái độ của cô lao công và bác báo vệ đối với hắn ta có phần khúm núm công thêm việc khuôn mặt hắn giống hệt ông chủ tịch lúc trẻ. Nhưng thôi kệ, tôi chỉ muốn nhanh chóng tìm ra vật mà tôi phải tìm rồi biến khỏi đây.

……

Kể ra, căn phòng này cũng không có gì đáng sợ lắm, ít ra cũng không ghê rợn bằng xác chết của chị Hoa dưới kia. Tôi thắp vội nén nhang rồi lần mò tìm bao lì xì như cô lao công nói. Bỗng tôi nghe thấy tiếng chuông nho nhỏ rất quen vang lên từ phí sau lưng. “Ư…ử..ử…” tiếng kêu của một chú chó, tiếng kêu này, tiếng chuông này quen lắm. A Gấu! Chính là Gấu của tôi, chú cún yêu quý vừa mới chết cách đây 2 tháng của tôi, chính là nó rồi. Ôi, chị nhớ em biết bao Gấu ơi. Tôi quay phắt lại. Đúng là Gấu, nó đang đứng nhìn tôi ở gần cái cửa gỗ, tai và đuôi cụp lại, ra vẻ đang sợ hãi. Tôi cất tiếng gọi “Gấu! Gấu ơi” Tay cầm vội bao lì xì rồi chạy về phía chú cún nhỏ.

“XOẢNG” tối giật mình, bức tượng trên bàn gỗ đổ xuống đất, vỡ tan, một chất lỏng bắn ra, văng cả vào tay tôi trông đỏ & tanh như máu, tôi sợ hãy chạy nhanh về phía cánh cửa gỗ, Gấu đã biến mất, chỉ còn cánh cửa nặng trịch không thể mở được. “Á hahaha…” Một giọng cười vừa ma quái vừa khả ố vang vọng từ phía cuối căn phòng. Bóng một người phụ nữ tóc xoã ngang lưng đang lướt về phía tôi. Vâng! chính xác là đang LƯỚT!

Ôi Trời gặp ma rồi!!!”Án ma ni bát ni hồng, án ma ni bát ni hồng, mẹ ơi cứu con, Gấu ơi cứu chị” tôi cầu cứu tất cả những người tôi nhớ ra ngay lúc này.

Người phụ nữ ấy , à không, con ma nữ ấy vươn 2  tay tiến dần về phía tôi. Ả ta đen xì như một cái bóng, chẳng thấy rõ mặt mũi, chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo đến rợn sống lưng.  Tôi sợ hãi dùng hết sức mở cánh cửa trong vô vọng tay vẫn nắm chặt bao lì xì. Xong rồi! Xong thật rồi! Tôi thấy cổ tôi bắt đầu lạnh, những ngón tay đen xì của ả đã chạm đến cổ tôi, ả sẽ bóp tôi lè lưỡi. Tôi toi rồi, tôi mới 26 tuổi đang có người yêu, tiền tiết kiệm còn chưa kịp xài. Cái lạnh bắt đầu thấm sâu vào trong từng đốt sống cổ. Bây giờ tôi đã hiểu lạnh từ trong xương là như thế nào. Xong rồi! Vĩnh biệt anh yêu.

– Mày đã giết mẹ con tao!- bỗng một giọng nói thoảng nhẹ như gió rất quen thuộc vọng lên phía sau ma nữ, khiến ả quay quắt lại, buông bàn tay xấu xí khỏi cổ tôi. Tôi vừa sờ tay lên cổ vừa nhìn về phía phát ra giọng nói. Ồ là chị Hoa, đúng là chị Hoa mà. Chị ấy vẫn mặc trên mình chiếc áo đồng phục loang lỗ máu chỉ ta về phía con ma nữ. Chị ấy đã chết chưa???

-Mày phải chết. Anh ấy là của taaaaaa

Vẫn giọng cười khả ố con ma nữ lao về phía chị Hoa. Trong bóng tối nhá nhem ngoài tiếng cười khả ố của ả, tôi không biết chuyện quái gì đang xảy ra, chỉ biết cố gắng tìm cách mở cửa.

-Á..a….a..mày giết con tao…..- Tiếng hét của chi Hoa nhẹ dần nhẹ dần rồi chuyển thành tiếng gió.

Tôi cảm nhận được luồng gió lạnh lẽo từ con ma nữ đang từ từ tiến lại phía sau lưng mình. Xong, lần này tôi chết thật rồi.

Tôi cố gắng chạy lùi ra xa lấy đà lao mạnh vào phá cửa. “Hự” Cái cửa vẫn vậy còn tôi bầm dập. Tôi ngã sấp mặt xuống sàn, bỗng thấy có gì đó cấn cấn trong túi quần, tôi luồn tay vào. Củ Tỏi!Phải rồi là cứu cánh cuối cùng của tôi. Nhớ lại lời bà dặn, nhai tỏi phun về phía ma quỷ sẽ làm cho chúng sợ, tôi bẻ cả vốc tỏi cho vào miệng nhai. Ôi kinh dị! Nếu không đường cùng rồi, thì không bao giờ tôi ăn tỏi kiểu Châu VIệt Cường như thế này. Tôi trợn mắt cố gắng nhai, cố gắng lờ đi cái vị cay xé trong lưỡi. Con ma nữ đang lướt đến, càng lúc khoảng cách giữa tôi và ả càng ngắn lại. Những ngón tay lạnh lẽo của ả đặt lên cổ tôi, cảm giác lạnh buốt nơi cổ khiến  tôi rùng mình. “Phải kết thúc thôi, hoặc là ả chết hoặc là mình chết!”. Tôi lấy hết sức bình sinh phun cả tỏi cả nước bọt vào mặt ả.

– Á…á…á…- Con ma nữ lùi lại gầm rú ôm mặt đau đớn. Nhưng chỉ một giây sau đó ả ta lại điên cuồng lao vào phía tôi. Tôi thấy cổ mình bị bóp nghẹt lại, không thể thở nổi, toàn thân bị nhấc bổng lên nhẹ nhàng như thể người ta túm cổ một con gà đem đi cắt tiết.

– Các người đã giết ta một lần lại còn muốn giết ta lần nữa??? Sao các ngươi cứ muốn chia cách ta và anh Trung??? Ta sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào! Ta sẽ giết từng người từng người một!

Ả ta rít lên, âm thanh thoảng nhẹ như gió nhưng lạnh lẽo, ma quái và đầy thù hận. Cứ cuối mỗi câu nói những ngón tay của ả lại thít chặt hơn vào cổ tôi. Tôi không thể thở được nữa, tôi cảm nhận rõ chân tay tôi đang tê cứng lại. Mắt tôi mờ đi, tai tôi bắt đầu ù, nước mắt tôi vô thức chảy ra…

“Xé cái bao lì xì đi, xé nát bao lì xì đi”

Một giọng nói vang vọng trong chút ý thức cuối cùng của tôi. Tôi lần mò trong túi áo khoác tìm cái bao lì xì quái quỷ kia, những ngón tay tê dại của tôi chạm vào bao lì xì và cũng chạm vào một vật kim loại. Đó chính là cái kéo nhỏ ban nãy tôi cầm để tự vệ sau đó tiện tay nhét luôn vào túi áo. Vẫn để tay trong túi tôi dùng chút sức lực cuối cùng nhấp kéo điên cuồng, loạn xạ vào cái bao lì xì, không cần biết trúng bao hay trúng áo. Nhưng hình như đã quá muộn, mọi thứ trước mắt tôi tối sầm tại, tôi không còn điều khiển được những ngón tay mình nữa, chiếc kéo rơi ra khỏi tay tôi, tôi lịm đi.

Bỗng cánh cửa bật mở,một luồng sáng cực mạnh rọi vào thẳng vào mắt tôi:

– Mày có dậy ăn uống gì không! Về đến nhà không lo tắm rửa ăn cơm, nằm đó mà ngủ lại còn hét um trời!- Tiếng bà ngoại “âm vang” làm tôi giật mình. Hoá ra chỉ là mơ, mồ hôi tôi chảy ướt cả áo. Đồng hồ chỉ 9h tối, tôi thở dài nhẹ nhõm tự trấn an mình “Chỉ là mơ”.

Chuông điện thoại reo, Mi gọi:

– A lô, chị ơi, sao không trả lời skype? Anh Tuấn bị tai nạn…….

Tai tôi ù đi, tôi thấy trong miệng mình có vị cay của tỏi.

Hết!

You may also like...