Góc Kỳ Bí

Over Time Phần 2

Phần 2

Chưa kịp ra đến ngoài, ánh đèn pin của tôi quét qua tấm cửa kính rọi vào một vật thể trông giống….một thân người! Phải! Đó chính xác là một thân người đang treo lủng lẳng trên lan can cầu thang giữa tầng 4 và tầng 5 thẳng từ giếng trời xuống. Ánh sáng mờ ảo vọng xuống từ giếng trời khiến cho hình ảnh thân xác kia càng trở nên ám ảnh.  Tôi chết lặng, đáng rơi cả đèn pin. Không khí im lặng đến đáng sợ, không ai nhúc nhích, không ai nói lên lời.

“Rầm…rầm… rầm…- Có chuyện gì vậy? Gì vậy? Rót cái gì vậy?”- Tiếng bước chân dồn dập của chú bảo vệ và cô lao công từ tầng dưới vang vọng kèm theo âm thanh răng rắc của tiếng bước chân giẫm lên những mảnh vụn thủy tinh vương vãi trên cầu thang tạo nên âm thanh ghê rợn như trong phim kinh dị.

– Có…có…..người treo cổ!- Chỉ còn nhóc Tân đủ bình tĩnh nói thành lời.

– Á…á…Trời ơi!- Tiếng hét thảng thốt của cô lao công & bác bảo vệ báo hiệu họ đã lên tới nơi. Đi sau họ là một anh thanh niên tầm ngoài 30 trông rất quen nhưng tôi không nhớ ra là ai.

Dừng lại tầm 3 giây lấy bình tĩnh 4 người bọn tôi mới đủ sức để mở cánh cửa kính bước ra, đập vào mắt chúng tôi lúc đó là một cảnh tượng kinh hoàng.

Lơ lửng trong bóng tối nhá nhem là thân thể của một phụ nữ có dáng người gầy gò, tay chân buông thõng, tóc dài chấm vai lòa xòa che gần hết khuôn mặt đang đổ gục xuống. Cổ cô ấy bị thít chặt bởi 1 sợi dây và nếu tôi không nhầm thì cô ấy đang mặt chiếc áo thun đồng phục của công ty. Sau lưng người phụ nữ ấy, tấm kính cường lực ngăn cách cầu thang và không gian tầng 4 vỡ vụn, mảnh vỡ văng tung tóe trên sàn và cả trên các bậc thang.

– Trời ơi! Hoa! Đôi giày này của con Hoa mà! ?- cô lao công thều thào đầy ám ảnh.

Lúc này tôi mới nhận ra, người phụ nữ đang lơ lửng kia chính là chị Hoa tạp vụ chịu trách nhiệm quét dọn tầng lầu của tụi tôi. Chị còn trẻ, tầm ngoài 30, khá xinh xắn, được lòng mọi người nhưng tại sao chị lại…tự sát?

– Vẫn còn sống, mau đỡ xuống.- Người thanh niên sốt sắng.

Nhóc Tân và anh thanh niên kia trèo lên lan can cầu thang tìm cách đưa chị Hoa xuống. Chị ấy treo cổ bằng một sợi dây dù, buộc vào thanh trụ sắt của cầu thang kính từ tầng 5, thẳng chỗ giếng trời, một vị trí khá khó để có thể đứng treo người lên.

Cô lao công già đứng chắp tay khấn vái gì đó, bọn con gái tụi tôi không dám tiến  lại gần nên  đứng từ xa roi đèn pin cho Tân và anh kia cứu người.

Tân trèo lên lan can khá nguy hiểm, ở vị trí đó chỉ cần trượt chân, cậu ấy sẽ rơi thẳng xuống tầng trệt. Một tay vịn tường, môt tay cầm dao Tân cố cắt sợi dây dù đang thít chặt cổ chị Hoa, tôi nghe nó thì thầm “Cố lên nha chị, tụi em sẽ cứu chị”. Ở bên dưới chú bảo vệ và anh thanh niên, người ôm ngang phần đùi, người đỡ phần chân. Vị trí treo người của chị Hoa khá cao so với chúng tôi nên việc đưa chị xuống không hề dễ dàng.

– Á!!!! Á!!!!

“PHỊCH”

“PHỊCH”

Tiếng hét của Tân vang vọng xé toạc bầu không khí im lặng đáng sợ kèm theo sau đó là hai tiếng rơi của vật gì đó rất mạnh làm mọi người hoảng hốt.

Tân vừa trượt chân,nó rơi thẳng từ lan can xuống, nhưng may mắn rơi vào phía trong cầu thang và hạ cánh xuống bậc chiếu nghỉ nên cậu nhóc có vẻ ổn lập tức lồm cồm bò dậy. Chưa kịp thở thào nhẹ nhõm thì chú bảo vệ và anh thanh niên cũng hét lên thất thanh, lúc này mọi người mới kịp nhận ra, sợi dây dù treo cổ chị Hoa bị đứt từ phía trên, chú bảo vệ và anh thanh niên kia không đủ sức để giữ cả thân người đổ ập xuống của chị, nên chị bị rơi thẳng xuống tận tầng trệt theo đường thông của giếng trời.

Còn tiếp….

You may also like...