Góc Kỳ Bí

Mù Quáng (Phần 2)

Mở mắt ra cô thấy mình đang nằm trong một căn phòng trắng toát, tay vẫn còn đang ghim kim tiêm, dây dợ chằng chịt, chai nước thuỷ tinh đều đặn nhỏ từng giọt chậm rãi phía trên đầu. Cô nặng nhọc ngồi dậy tìm kiếm chiếc túi xách toan trở lại đám tang anh.

-Cô tỉnh rồi sao? Cô vẫn phải nghỉ ngơi,  chưa được đi đâu.

Một cô y tá khá trẻ cầm theo một cái khay kim loại đựng toàn kim tiêm chai lọ tiến về phía cô.

-Tôi không sao, tôi có việc gấp phải đi, phiền chị làm thủ tục để tôi ra viện.

-Cô hôn mê gần 3 ngày, cơ thể kiệt quệ mà vẫn nói mình không sao? Cô phải theo dõi ít nhất 2 ngày nữa!

3 ngày? Cô giật mình!

-Tôi nằm đây 3 ngày rồi sao? 

-Đúng rồi, cô ngủ 3 ngày rồi đó.

-Không được, tôii phải đi, tôi có việc gấp!

Nói rồi cô vùng dậy, bứt mớ kim tiêm rắc rối ra khỏi tay mình toan chạy ra ngoài nhưng vừa đi được vài bước, đầu óc cô quay cuồng, chân cô như chẳng còn chút sức lực nào nữa, cô lại ngã xuống đất.

-Trời ơi! Tôi đã nói rồi, cơ thể cô rất yếu, lại còn đang mang thai nữa, cô không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho đứa bé chứ!

Cô y tá hốt hoảng chạy đến đỡ cô lên giường. 

-Chị nói sao? Đứa bé nào cơ?

-Cô có thai hơn 2 tháng rồi, cô không biết sao?

-Chị có nhầm lẫn không? Tôi làm sao có thai được? –Cô như thể không tin vào tai mình.

-Kết quả xét nghiệm máu cho thấy cô đã có thai 10 tuần và đang bị suy nhược cơ thể nặng công thêm sức khoẻ yếu nên không thể ra viện được đâu. Cô nghỉ ngơi đi nhé!–Cô y tá vừa giải thích vừa ghim lại kim tiêm truyền dịch trên tay cô nhanh thoăn thoắt rồi quay lưng đi thẳng ra ngoài, bỏ cô lại một mình cùng vô số câu hỏi trong đầu.

Tại sao cô lại có thai hơn 2 tháng được trong khi cô và Duy đã đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác để chữa bệnh cho anh với mong muốn có một đứa con? Cô đâu có ai khác ngoài anh? Hơn nữa 2 tháng trước rõ ràng là thời điểm anh và cô đang có chiến tranh lạnh, anh thường xuyên không về nhà thì làm gì có cơ hội gần gũi nhau! Chắc chắn là có nhầm lẫn gì rồi. 

-Trời ơi! Mày tỉnh rồi! Tụi tao lo cho mày gần chết đó con quỷ!

Đang miên man trong những nghi vấn của mình, cô bất giợt giật mình bởi âm vực như loa phóng thanh quen thuộc của My, đứa bạn thân thiết từ thời đại học.Là mày chăm sóc tao mấy ngày nay ah?

-Tao với con Hiên chứ ai nữa?- vừa nói My vừa mở hộp cháo, kéo cái bàn ăn ra cho cô. -Nghe thằng nhóc học trò của ông Duy báo là mày bị xỉu đang cấp cứu, tụi tao chạy tới liền. Tưởng bị nhẹ, ai ngờ mày nằm luôn 3 ngày mê man.

-My ơi, tao năn nỉ mày, mày cho tao về đưa tiễn anh Duy lần cuối đi, nếu không anh ấy không thể nhắm mắt được.- cô nắm lấy tay My van nài

-Haizz!- My thở dài– Không kịp rồi Uyên ơi, động quan lúc 8h sáng nay, t cũng đưa tiễn ổng tới tận lò thiêu rồi!–Vừa nói My vừa nắm chặt lấy bàn tay cô

Cô chết lặng, không khóc nổi thành tiếng nữa. Ngay cả tiễn anh đoạn đường cuối cô cũng không làm được. Cô thấy mình thật vô dụng và đáng chết.

Sau 5 ngày nằm viện cuối cùng cô cũng được về nhà. Cô lan man nghĩ nếu anh còn sống hẳn anh sẽ mua hoa baby trắng – loài hoa mà cô thích nhất, cắm một bó thật to ngay phòng khách để tặng cô. Anh cũng sẽ đích thân hầm một nồi gà ác tiềm  thuốc bắc cho cô bồi bổ, chuẩn bị bồn nước tắm hương liệu rải đầy cánh hoa để cô ngâm mình. Nhưng…anh đi rồi, chờ đợi cô ở nhà chỉ còn là sự cô đơn lạnh lẽo và những kỷ niệm với anh mà thôi.

-Giờ mày có dự tính gì chưa? Trở lại làm việc với tụi tao hay quản lý công ty của anh Duy?- My lên tiếng cắt ngang sự im lặng.

Làm gì bây giờ? cô chẳng biết phải làm gì cả! Không có anh, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa với cô. Làm việc ở đâu không còn quan trọng nữa!  Cô nhắm mắt giả vờ ngủ để không phải trò chuyện. Cái cô cần bây giờ không gì ngoài sự yên lặng.

-Thôi để nó nghỉ ngơi đi.- Hiên lên tiếng từ băng ghế lái xe.

Hiên và My là 2 người bạn thân nhất và gần như là duy nhất của cô. Cô vốn là người ít nói lại thêm phần tự ti vì là trẻ mồ côi nên có rất ít bạn bè. Trước đây, cô, My và Hiên là bộ 3 học giỏi nhất khoa Tài chính. Sau khi ra trường cả 3 nhanh chóng tìm được công việc tốt ở những tập đoàn hàng đầu Châu Á với mức lương khủng. Nhưng sau khi gặp Duy trong một lần cộng tác chung dự án của công ty, cô đã từ bỏ sự nghiệp riêng chấp nhận về làm nội trợ cho Duy và thỉnh thoảng làm quân sư tài chính cho anh. Anh nói anh có đủ khả năng chăm sóc cho cô và không muốn cô vất vả đi làm trong khi căn bệnh tim bẩm sinh có thể quật ngã cô bất cứ lúc nào nếu làm việc quá sức. Cùng thời điểm đó My và Hiên cũng nhau mở chuỗi trà sữa bánh ngọt khá thành công, chỉ trong vòng 3 năm đã có hơn 10 chi nhánh trong thành phố. Họ vẫn luôn mong muốn cô về làm chung bởi cô là người thông minh quyết đoán, có khả năng lãnh đạo nhất trong cả 3.

You may also like...